Tuổi 30 là kết quả của những năm 20

Tuổi 30

Tuổi 30 thường không phải là một “Bước ngoặt thần kỳ”, mà là lúc những gì tôi làm trong độ tuổi 20 bắt đầu hiện rõ thành kết quả. 

  • Những kỹ năng tôi học → Thành năng lực nghề nghiệp.
  • Những thói quen tôi làm → Trở thành tính cách.
  • Những mối quan hệ tôi xây dựng → Tạo nên mạng lưới xã hội và gia đình.
  • Cách tôi quản lý tiền bạcĐánh giá mức độ ổn định tài chính.
  • Những trải nghiệm và sai lầm Bồi dưỡng sự trưởng thành.

Nhưng những năm 20 tuổi tôi đã không thực hiện những thứ đó hết sức mình. Vậy những thứ tôi đang đối mặt ở tuổi 30 là gì.

 

Khủng hoảng tuổi 30

Những năm đầu 30, tôi vẫn làm việc chăm chỉ, sức khỏe vẫn tốt và chưa thấy sự chuyển biến gì lúc này. Ở tuổi này, tôi không còn sự vô tư, liều lĩnh của tuổi 20, nhưng cũng chưa đủ già để hoàn toàn an phận.

Nhưng khi tuổi 35 bắt đầu đến thì đây mới là thời điểm mà những áp lực từ sự nghiệp, gia đình, tài chính và cả sự thay đổi về thể chất đồng loạt kéo đến.

Tôi bắt đầu thấm thía câu nói:

Tuổi 30 phản ánh phần những lựa chọn và nỗ lực của tuổi 20.

Tuổi 20 ở thời đại học, khi sống xa gia đình của tôi là chuỗi ngày vô định, vô lo, vô nghĩ : chơi game, đá bóng, nhậu và học khi cần thiết. Tôi vẫn cố gắng tốt nghiệp đúng hạn và tất nhiên kết quả không được tốt và kiến thức đem ra đời không được bao nhiêu.

22 tuổi, tôi bước vào thị trường lao động với sự chới với, tôi xin hết công việc này rồi đến công việc khác. Không có một sự ổn định nào cả. Lương thấp và công việc thì không phù hợp.

Năm 27 tuổi, với sự giới thiệu của bố mẹ, tôi lập gia đình, về ở với bố mẹ và sinh con. Từ đó, tôi bước vào giai đoạn mới của cuộc đời, sống có trách nhiệm hơn và bắt đầu gánh vác nhiều thứ hơn. Cuộc sống cứ cuốn tôi đi với rất nhiều vấn đề.

Tôi buộc phải ổn định!

Ở giai đoạn này, do không có nền tảng kinh tế tốt dù được bố mẹ hỗ trợ, tôi đã rất chật vật để vượt qua. Tuy nhiên, lúc tôi bắt đầu vượt qua là lúc bố mẹ tôi bắt đầu già, khó có thể hỗ trợ tôi nữa. Tôi biết tôi là một người rất may mắn khi có gia đình luôn hỗ trợ mình trong lúc khó khăn nhất.

Tuy nhiên trong thâm tâm của mình, tôi đang phải gồng mình, tôi đang cố gắng làm việc, cố gắng trưởng thành, cố gắng gánh vác mọi thứ. Tôi rất áp lực vì tôi chỉ là một người bình thường không giỏi giang, xuất sắc.

Có thể, các bạn nghĩ sao tôi không cố gắng thay đổi, chăm chỉ và học hỏi nhiều hơn. Tôi có nghĩ và thực hiện những điều đó nhưng rồi để làm gì?

Đến tuổi này bạn sẽ thấy một loạt vấn đề và áp lực nếu bạn không có nền tảng tài chính vững chắc, một sự nghiệp thăng tiến…bạn là người bình thường thì mọi thứ của bạn cũng vậy.

  • Chênh vênh về sự nghiệp: Bạn tự hỏi “Mình có muốn làm công việc này suốt phần đời còn lại không?”. Cảm giác bị mắc kẹt, mất phương hướng hoặc lo sợ bị tụt hậu so với thế hệ trẻ.

  • Áp lực “bánh mì kẹp”: Giai đoạn này bạn vừa phải chăm sóc con cái đang tuổi lớn, vừa lo lắng cho bố mẹ bắt đầu già yếu, kèm theo đó là gánh nặng tài chính (nhà cửa, học hành).

  • Khủng hoảng hiện sinh: Bắt đầu nhận ra giới hạn của thời gian và sức khỏe. Những câu hỏi như “Ý nghĩa cuộc sống của mình là gì?” hay “Mình đã đạt được gì sau ngần ấy năm?” xuất hiện ngày càng nhiều.

  • Mất kết nối: Cảm thấy cô đơn ngay cả trong cuộc hôn nhân của mình, hoặc nhận ra bạn bè xung quanh ai cũng bận rộn, các mối quan hệ dần thu hẹp lại.

Khủng hoảng là dấu chấm hết cho cuộc đời!

Khủng hoảng tuổi 30 đến từ đâu?

Tôi có tìm hiểu xem có ai giống tôi lúc này không, họ làm gì để vượt qua. Cuộc đời tôi sẽ mãi thế này sao? Mọi thứ sẽ không tiến triển nếu tôi không thay đổi sao? Và rồi tôi tìm ra nguyên nhân, đây là một khủng hoảng bình thường với những người bình thường như tôi.

Một người, sống không định hướng, không kế hoạch, mục tiêu trong suốt nhiều năm.

Cảm giác tiếc nuối vì những năm 20 thường là một phần của khủng hoảng đó. Nhiều người nhìn lại và nghĩ: “Giá như mình bắt đầu sớm hơn”. Do đó, mọi thứ năm 30 tuổi tôi nhận được đúng như những gì tôi đã làm trong giai đoạn trước. Đây là một hiệu ứng tâm lý rất bình thường.

Điều này không có gì quá kinh khủng, cuộc đời của tôi cũng sẽ không sụp đổ hay tồi tệ đi mà nó chỉ không tiến triển nếu tôi không thay đổi.

Thực tế, các nhà tâm lý học coi cuộc khủng hoảng này là một “bộ lọc” cần thiết. Nó buộc tôi phải dừng lại, đánh giá lại những giá trị cốt lõi và loại bỏ những thứ không còn phù hợp để chuẩn bị cho một giai đoạn trưởng thành sâu sắc hơn.

Cảm giác chênh vênh này không có nghĩa là tôi đang thất bại, nó có nghĩa là tôi cần tiến hóa. Những kĩ năng, kiến thức và trải nghiệm của tôi cần phải tinh gọn, mai dũa và nâng cấp hơn nữa. Tuổi 35 không còn là lúc để tối ưu quá khứ. Nó là lúc tận dụng những gì mình đã có và quyết định 10 năm tới sẽ trông như thế nào.

“Vượt cạn” tuổi 35

Tôi hiện tại đã 36 tuổi, và đã trải qua tuổi 35, mặc dù vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự chênh vênh đó nhưng tôi đã tái cấu trúc lại cuộc đời của mình. Sau khi, tìm hiểu và thực hành những kinh nghiệm của những người đã vượt qua giai đoạn này và nhờ những sự tư vấn của những nhà tâm lý tôi đọc được. tôi rút ra những bài học:

1. Chấp nhận và gọi tên cảm xúc

Tôi không cố kìm nén hay cảm thấy tội lỗi vì mình “Vẫn chưa thành công, tôi là người bình thường”. Tôi thừa nhận rằng tôi đang bất ổn. Việc viết nhật ký hoặc chia sẻ với những người cùng độ tuổi giúp tôi có cảm giác tốt hơn.

2. Tái định nghĩa thành công

Năm 25 tuổi, thành công có thể là lương nghìn đô, thành tích tốt, chức danh oai oách. Nhưng ở tuổi 35, tôi hãy tự hỏi: Điều gì thực sự mang lại bình yên cho tôi? Đôi khi, giảm bớt một chút công việc để đổi lấy thời gian cho bản thân và gia đình mới là sự lựa chọn khôn ngoan.

3. Tập trung vào những thứ có thể kiểm soát

  • Sức khỏe: Bắt đầu đi bộ, tập thể dục, ăn uống lành mạnh hơn. Sức khỏe thể chất sa sút ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng.

  • Tài chính: Rà soát lại tài chính, loại bỏ những khoản không cần thiết và tiết kiệm để giảm bớt áp lực “cơm áo gạo tiền”.

4. Học một thứ hoàn toàn mới

Để chống lại cảm giác trì trệ, tôi thử thách bộ não bằng một kỹ năng mới không liên quan đến công việc hiện tại: tôi viết blog chia sẻ về con người tôi, phát triển kênh tiktok, fb cá nhân… Điều này kích hoạt lại cảm giác hứng khởi đã mất.

Hiện nay, tôi vẫn đang thực hiện những điều này, tuy chưa đạt được thành quả gì to lớn, nhưng tâm trạng của tôi đã có chuyển biến. Tôi đã khỏe mạnh hơn một chút, tài chính ổn hơn một chút, blog, hay kênh cá nhân phát triển hơn một chút. Tôi tin dần dần tôi sẽ có những cải tiến trong thời gian tới. Tương lai, mọi thứ rồi sẽ tốt lên thôi. Chúc ai cũng đang, đã, và sẽ giống tôi có thể vượt qua. Tôi nghĩ rằng:

Nếu tuổi 40 là kết quả của những năm 30 tuổi, thì tôi muốn con người 40 tuổi của mình cảm ơn tôi điều gì nhất?

Cảm ơn các bạn đã đọc hết bài đăng này, đây là bài trong series hành trình phát triển bản thân và xây dựng hình ảnh trên internet của mình. Các bạn hãy theo dõi để xem mình đi được đến đâu nhé.